22
Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật
Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng
cho Chúa.
39
Khi hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về
thành của mình là Na-da-rét, miền Ga-li-lê. 40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn
lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên
Chúa.
Kính thưa quý vị,
Mấy
người bạn của tôi đều rất phấn khích. Con gái họ vừa mới sinh đứa cháu
đầu tiên. Họ đã chuẩn bị hành lý cho chuyến đi 250 dặm bằng ô tô để gặp
thành viên mới nhất trong gia đình. Họ không thể đợi được! Một trẻ thơ
ra đời là một sự kiện lớn lao đối với các gia đình và bè bạn. Họ tổ chức
ăn mừng ra mắt thành viên mới này.
Nhiều tiếng khen ngợi, trầm trồ. Họ tranh nhau bồng ẵm bé trên tay “Anh
chị đã bế nó lâu rồi, giờ đến lượt tôi.” “Này, để tôi ẵm nó tí!”
Mọi
thứ chẳng thay đổi mấy trong lịch sử nhân loại. Khi chúng ta mang một
đứa trẻ đến nhà thờ để nhận bí tích Thanh Tẩy, thánh Luca nói với chúng
ta rằng, đối với Giuse và Maria, một cặp vợ chồng Do Thái mộ đạo cùng
với con, họ cần phải lên Đền Thờ để dâng của lễ. Hai ông bà nghèo và của
lễ không phải là con bò, chiên hay dê mà là lễ vật của người nghèo, hai
con chim bồ câu. Có lẽ hôm ấy ở Đền Thờ cũng có một vài tín đồ. Họ cầu
nguyện cùng với niềm mong chờ Đấng Mêsia đến và giải phóng. Chẳng phải
các ngôn sứ đã hứa điều ấy sao? Phải chăng họ cần có ai đó để cứu họ
thoát khỏi ách đô hộ Rôma và giữ cho niềm hy vọng vào Thiên Chúa của tổ
tiên luôn được sống động?
Những
tín đồ có lẽ đã nhớ lại lời hứa Chúa đã thực hiện với ông Ápraham và bà
Sara. Khi Chúa hiện ra với ông Ápram (sau này là Ápraham), ông đã tỏ
lòng biết ơn vì những ơn lành Chúa đã ban cho ông. Thế nhưng kèm theo là
một lời cảnh báo, ấy là những ơn lành đấy chỉ là tạm thời vì hai ông bà
không có con. Như thế sẽ không có con cái nối dõi tông đường, một gia
đình không có tương lai. Thế rồi Thiên Chúa đã hứa với ông Ápram rằng
con cái ông sẽ đông đúc như sao trên bầu trời đêm.
Cuộc
trao đổi giữa Thiên Chúa và ông Ápbraham thật sự không có gì nổi bật.
Không có bụi cây cháy; không có sấm chớp khi Chúa nói. Giống cuộc trò
chuyện giữa hai người bạn khi ngồi cà phê với nhau. Tuy vậy, dẫu không
có pháo hoa và ông Ápram và bà Sara đã cao niên, Ápram đã đón nhận lời
Chúa hứa với ông. Ông tin tưởng vào lời Chúa và đức tin của ông nơi
Thiên Chúa làm cho ông “được kể như người công chính.” Niềm tin của ông
đã đặt ông vào mối tương quan tốt đẹp với Thiên Chúa.
Phần
thứ hai của câu chuyện đã khẳng định rằng đức tin của Ápram đã sinh hoa
trái, hai ông bà có được một mặt con. Người con này sẽ là dấu chỉ về
lời hứa của Thiên Chúa với ông bà rằng hậu duệ của họ sẽ đông đúc như
sao trời. Trong suốt lịch sử của mình, những người Do Thái trung tín
luôn mong chờ cho niềm hy vọng vào Chúa của họ được thực hiện. Giống như
Ápraham, họ đã tin vào Đấng đã hứa. Ngày lễ hôm nay mừng lòng trung tín
của Thiên Chúa và sự thành toàn của lời Chúa hứa. Con cháu của Ápbraham
cũng đông như sao trời như lời Chúa đã hứa. Thế nhưng có một sự bất ngờ
nào đó trong sự thành toàn lời hứa này. Đấng sẽ thực hiện lời hứa này,
người trưởng tử trong số nhiều con cái của Thiên Chúa, đi vào Đền Thờ
cùng với cha mẹ đơn nghèo của mình và người khác hầu như không nhận ra
Người.
Một
cặp vợ chồng người Do Thái sùng đạo dâng con mình cho Chúa. Ai có thể
đoán biết đây chính là Đấng mà cả dân tộc đã ngóng chờ? Dễ dàng dường
bao khi người ta không nhận ra Người. Người hầu như lạc giữa các thầy tư
tế đang hiến tế các con vật, giữa những người Pharisêu đang giảng dạy
các trẻ nhỏ, giữa những tiếng kêu ồn ào của những con vật đang khiếp sợ
và những người đổi tiền. Nếu ai đó gây sự chú ý nơi Đền Thờ, chắn hẳn đó
phải là những thầy tư tế đạo mạo và những người giàu có, ăn mặc đẹp đẽ
và đứng ở những vị trí đầu. Người ta dễ dàng bỏ qua đứa trẻ đang cùng
với cha mẹ nghèo của em!
Không
phải tất cả đều lãng quên em. Đã có cụ Simêon và bà Anna, những người
lính canh thâm niên không bỏ Chúa vì tin rằng Thiên Chúa không bao giờ
bỏ họ. Quả là một nhóm người không có gì là nổi bật: bố mẹ, đứa trẻ, hai
cụ già và những người đang cầu nguyện.
Đức
Thánh Cha Phanxicô từng nói trẻ em và người lớn tuổi tiêu biểu cho hai
cực của cuộc sống và là những người dễ bị tổn thương và thường bị lãng
quên nhất. Đức Thánh Cha cũng nói một xã hội bỏ rơi trẻ em hay gạt ra
bên lề những thành viên lớn tuổi cho thấy sự thất bại của xã hội ấy.
Người không chỉ nói về những quốc gia nghèo nhất, không chỉ với 14 triệu
trẻ em trong đất nước này phải bụng đói mà đi ngủ. Không chỉ 3,8 triệu
người Mỹ lớn tuổi sống dưới mức nghèo khổ, hưởng những chi phí chăm sóc
sức khỏe không như mong đợi và đang cần nơi ở trong thời tiết khắc
nghiệt. Đa phần những người lớn tuổi nghèo khó là phụ nữ, họ nhận lương
thấp vì sự phân biệt đối xử về lương bổng. Gần như một trong số năm
người phụ nữ độc thân, góa bụa hay ly hôn trên 65 tuổi đều nghèo túng.
Những
người bé mọn nhất trong xã hội là những người mà Thiên Chúa lưu tâm
nhất và Người kêu gọi chúng ta cũng để ý đến họ. Đây là một chủ đề trong
Kinh Thánh. Hai cụ già trong trình thuật Tin Mừng hôm nay thu hút sự
chú ý của chúng ta – ông Simêon, người tỉnh thức mong chờ và bà Anna, vị
ngôn sứ. Họ nhận ra điều Thiên Chúa đang thực hiện và loan báo sự việc
ấy.
Nhờ
bí tích Thanh Tẩy chúng ta là Đền Thờ Thiên Chúa viếng thăm và cư ngụ.
Khi Chúa bất ngờ đến thăm Đền Thờ của chúng ta, liệu chúng ta có nhận ra
Người chăng? Chúng ta có dành chỗ cho Người không? Vì Người ta có sẵn
lòng thay đổi không? Ai có thể giúp chúng ta khám phá ra sự xuất hiện
đầy bất ngờ của Thiên Chúa trong cuộc đời chúng ta? Xét theo bài Tin
Mừng hôm nay, những cụ già có lòng sốt mến và trung tín có thể giúp
chúng ta.
Đây
chính là ngày để ăn mừng những người cao niên trong cuộc đời chúng ta
vì đã giúp chúng ta biết Đức Kitô. Họ là những lính canh, qua bao năm
phục vụ trung thành, vẫn giữ được sự tập trung và giúp chúng ta khai tâm
mở trí. Họ biểu trưng cho sự khôn ngoan trong gia đình và giữa những
người thân quen của chúng ta – bố mẹ và ông bà, cô dì chú bác và những
người bạn và người quen lớn tuổi.
Trong
các giáo xứ họ đứng lớp và chuẩn bị trẻ em lãnh nhận các bí tích; tổ
chức và phân phát thực phẩm cho bệnh nhân; mang Thánh Thể đến cho những
người bị liệt; chăm sóc con cháu và dạy bọn trẻ cầu nguyện. Họ hiện diện
ở các nơi linh thiêng của chúng ta – nhà thờ giáo xứ và các nguyện
đường. Họ mang hoa đến và chuẩn bị bàn thờ để dâng Thánh lễ; trả lời
điện thoại trong văn phòng giáo xứ; đếm tiền giỏ vào các sáng thứ Hai;
họ là những thành viên của ban tang lễ, tham gia đọc Sách Thánh và phân
công các thừa tác viên Thánh Thể và còn nhiều, nhiều việc khác nữa.
Thiên
Chúa đến một cách nhẹ nhàng và chúng ta không muốn bị nhỡ đón tiếp
Người vào cuộc đời chúng ta. Trong Thánh Lễ này, chúng ta muốn tỏ lòng
biết ơn những bà Anna và những ông Simêon, là những người giúp chúng ta
mở rộng cặp mắt và đôi tai để nhận ra ánh sáng Đức Kitô đang vào trong
Đền Thờ của chúng ta.
Lm. Jude Siciliano, OP.
Anh Em Nhà Học Đa Minh Gò Vấp chuyển ngữ
Anh Em Nhà Học Đa Minh Gò Vấp chuyển ngữ




Đăng nhận xét